Chúng ta đều là khách trọ

Chúng ta đều là khách trọ

19/08/2020 Admin 0 Bình luận

Chúng ta đều là khách trọ

Hành trình đi về phía cuối chân trời còn xa diệu vợi. Có những điều con người chưa biết rồi sẽ ra sao. Thật là thú vị khi ta chợt nghĩ đến tương lai, vào một ngày mai tươi sáng. Chắc hẳn trong cuộc đời bạn không ít lần chuẩn bị hành lý cho một cuộc đi xa, hay chỉ chuẩn bị vài thứ cho một cuộc hẹn, một lần đi ra phố hội ngộ bạn bè,… Cảm giác của chúng ta lúc đó thế nào nhỉ? Mỗi người sẽ suy nghĩ một cách, nhưng chắc chắn sẽ có một mẫu số chung cho tất cả: hồi hộp, lo lắng, vui tươi, hạnh phúc,… Ta trông chờ lắm và hứa hẹn biết bao điều.

   Ta đi rồi vẫn còn khối công việc ở lại. Ta hẹn, ta hứa, sau chuyến đi này ta sẽ làm. Hoặc sau khi đi công việc về, đi phố về ta sẽ làm hết. Ta đã hẹn như thế không biết bao nhiêu lần, có lẽ đã hẹn từ lúc sanh ra cho đến bây giờ…

Thế nhưng, ai trong chúng ta ngờ được rằng sau những cuộc ra đi không có ngày trở lại.

   Có những lời hứa, những cuộc hẹn mãi mãi chẳng bao giờ thực hiện được.

  Còn nhớ, cha của bạn tôi đã từng hứa cho nó một cây vàng làm vốn nếu nó hoàn thành tấm bằng đại học. Thế rồi ông đã đột ngột ra đi trong một tai nạn giao thông không hề biết trước. Ông cũng đã bỏ lại những cuộc hẹn, những dự tính công việc và đặc biệt ông vẫn còn nợ đứa con ông một lời hứa. Đưa xác cha từ bệnh viện trở về nó khóc nức nở, nó khóc không phải vì không được cây vàng kia mà nó khóc vì thói đời trơ trẽn. Hành trình trên giao lộ cuộc đời ta cũng thế. Ta đã hứa thật nhiều, nhưng rồi thất hứa cũng không ít.

   Ta nợ đời, nợ người và nợ chính bản thân ta. Cứ lập trình sẵn sau khi đi công việc về ta sẽ vắt cho mẹ một ly cam, ủi áo quần cho chị, gửi cho người yêu thương một tin nhắn hỏi thăm, hay sẽ dọn dẹp không gian riêng đang bề bộn,… Nhưng rồi trong ngàn lẻ một lần ra đi ấy, biết đâu có một lần ta sẽ phải sang ngang. Sẽ đớn đau, nuối tiếc biết bao nhiêu khi mọi thứ vẫn còn dang dở. Ta hối hận sao mình không hoàn thành mọi thứ, không giải quyết mọi việc êm xuôi khi ta còn có thể? Tại sao ta phải hẹn, phải đợi, phải chờ? Ta nuối tiếc một tài sản kếch xù chưa xài đến. Ta đau khổ vì phải đột ngột chia ly người yêu duy nhất của ta. Chính những điều đó làm tim ta đau đớn, xót xa,…

Vẫn biết đời vô thường lắm, nhưng mấy ai ý thức được điều đó để áp dụng cho chính bản thân mình? Cứ áp đặt sẵn những điều bất ngờ không mong đợi ấy sẽ đến với ai kia, nó hoàn toàn không phải đến với mình, nó không thật sự dành cho mình.

  Vì ta chủ quan, vì ta không chuẩn bị tâm lý, nó sẽ đến với ta, nên cứ nhởn nhơ sống trong thờ ơ, lạnh nhạt, ghen tuông, thù hận, ganh đua,… cho đến một ngày ta vấp ngã rồi không kịp trở tay, không kịp nói với người thân những điều ta muốn nói, không kịp làm nốt những việc còn dang dở, không kịp nói lời xin lỗi đến ai, không kịp nói rằng ta đã thật lòng yêu thương ai đó… Hãy chuẩn bị đi các bạn! Hành trình đi về phía cuối con đường. Nơi ấy không phải chỉ dành cho những cụ già tóc trắng, da nhăn, không phải chỉ dành cho những người mang các căn bệnh ngặt nghèo, nguy hiểm, mà nơi ấy còn dành cho tất cả chúng ta… tất cả đều không hẹn trước.

     “Hãy sống như ngày mai ta sẽ không còn”.

   Nếu phút chốc nữa đây, hay đêm nay, ngày mai, rồi ngày mai nữa chúng ta sẽ ra đi, vĩnh biệt cõi đời. Biết trước như vậy ta sẽ chuẩn bị kỹ hơn cho hành trình đi về phía trước. Lúc nào tâm cũng ở trong trạng thái sẵn sàng cho một cuộc ra đi. Mọi thứ đều chuẩn bị sẵn hành trang lên đường, không lo lắng, ưu tư, sợ hãi, tiếc nuối,… Vì ta biết chắc, ai rồi cũng phải một lần ra đi. Chánh niệm tỉnh giác từ trong hơi thở, ngay đây và bây giờ.

Quá khứ đã qua không thể tìm lại, tương lai xa vời không thể với tới, chỉ có giây phút hiện tại sẽ quyết định cho cuộc sống của ta, hạnh phúc hay đau khổ.

Nếu làm được gì ngay hôm nay, hãy tranh thủ hoàn tất sớm, đừng hẹn, đừng đợi và đừng chờ. Vậy thì còn chần chờ gì nữa.

Nào chúng ta hãy tỉnh mộng đi thôi, quay lại với thực tại để thấy giây phút này là giây phút đẹp nhất, tuyệt vời nhất. Chúng ta đều là khách trọ

Phan Minh Đức 

Có một người lỡ đường trong đêm tối tìm đến gõ cửa một nhà nọ để xin ngủ nhờ qua đêm. Người chủ nhà không chấp thuận cho người khách lạ tá túc. Hết sức nhẫn nại, người khách cố gắng thuyết phục chủ nhà:

- Ông có thể trả lời tôi ba câu hỏi không? Tôi tin chắc là sau khi trả lời ba câu hỏi này, ông sẽ vui lòng giúp tôi.Người chủ nhà tỏ ra tò mò và có hứng thú trước thái độ của người khách lạ:- Ông muốn hỏi điều gì?Người khách nói:- Xin ông cho hỏi, trước đây ai ở căn nhà này?Chủ nhà đáp:- Bố mẹ của tôi.Người khách hỏi tiếp:- Xin cho hỏi, trước bố mẹ ông thì ai ở?- Ông bà của tôi.Người khách lại hỏi:- Vậy sau ông thì ai sẽ ở đây?Chủ nhà tỏ ra bực bội:- Sau tôi là con cháu của tôi ở chứ ai!Lúc bấy giờ vị khách mới nói:- Thưa ông, vậy thì ông cũng là người ở nhờ như mọi người, nhưng ông là người ở nhờ lâu hơn tôi vậy thôi. Sao ông nỡ lòng nào không giúp tôi ở nhờ một đêm chứ?Sau một lúc trầm ngâm suy nghĩ, người chủ nhà như chợt nhận ra điều gì, ông tỏ ra cởi mở, niềm nở mời người khách vào nhà. Suốt đêm hai người còn vui vẻ trò chuyện với nhau rất tâm đắc. (Theo Thế giới trong ta)

Người khách lỡ đường trong câu chuyện trên rất chí lý khi thấy rằng không có ngôi nhà nào là tài sản vĩnh viễn của một người, mà trải qua nhiều thời kỳ nó thuộc sở hữu của nhiều người. Như vậy không ai là ông chủ thật sự cả, tất cả chỉ là những khách trọ mà thôi. Người thì trọ trong thời gian ngắn, người thì trọ trong thời gian dài. 

Không có ta (ngã), không có cái của ta (ngã sở), nhưng ai cũng thấy có ta, có cái của ta nên mới chịu nhiều đau khổ. Nếu thấy được vạn vật đều là duyên sinh vô ngã, không cố chấp bám víu, thuận theo lẽ vô thường, biết chấp nhận sự đổi thay, thịnh suy, được mất thì lòng thanh thản, không khổ não lo buồn. Muốn được tâm bình thản như thế thật không dễ, nhưng nếu nỗ lực tu tập thì sẽ thành tựu. Thực tập thiền quán về vô thường, vô ngã để có thể buông bỏ xả ly, thì dẫu phải đối mặt với nhiều biến động trong đời lòng cũng bớt giận dỗi, muộn phiền và tâm không chao đảo. Sống với từ bi, vô ngã, vị tha thì tấm lòng rộng mở, tự tại thong dong và lợi đạo ích đời.

Phan Minh Đức

 

Bài viết liên quan

Tặng gì cho một nửa ngày 20-10? Và đây là bí quyết

 07/08/2020  0 Lượt bình luận

Ngày Quốc tế phụ nữ đang đến gần, cánh nam giới đang băn khoăn không biết chọn mua món quà gì để làm vui lòng 'một n... [Đọc tiếp]

5 món quà tặng 20/10 ý nghĩa 100% phụ nữ đều muốn nhận

 07/08/2020  0 Lượt bình luận

Nước hoa Nước hoa đã trở nên phổ biến trong cuộc sống của mỗi chúng ta. Và mặc dù, trong tình yêu người ta thườ... [Đọc tiếp]

popup

Số lượng:

Tổng tiền: